“Bác sĩ gì mà ngu thế, không chẩn đoán được luôn mà giờ mới biết âm tính Corona à?”

Mình đã được dạy về lòng biết ơn “cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy”, cũng đã được dạy về sự hy sinh không đòi hỏi “đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta”. Từ khi làm trong ngành y, càng thấm thía hơn những điều đó.

Thế nhưng vẫn không khỏi chạnh lòng khi thấy các đồng nghiệp mặc quần áo phòng hộ trong suốt ca làm việc, mồ hôi ướt sũng, kính mờ đi, mặt hằn vết khẩu trang, nước không được uống và thậm chí không dám đi vệ sinh trong suốt ca làm việc.

Rồi cũng không khỏi chạnh lòng khi đang vui mừng thông báo “chúc mừng anh, kết quả xét nghiệm nCoV của anh âm tính” thì được phũ luôn vào mặt: “Bác sĩ gì mà ngu thế, không chẩn đoán được luôn mà giờ mới biết là âm tính à?”

Lòng cũng không khỏi gợn sóng khi các nhân viên y tế giờ kiêm luôn nhiệm vụ nhân viên phục vụ, bê cơm đến tận phòng bệnh, thu gom quần áo lót của bệnh nhân mang đi giặt nhưng vẫn bị gọi đường dây nóng báo là bỏ đói bệnh nhân.

Lòng cũng không khỏi chùng xuống khi ngân sách đã hỗ trợ nhiều kinh phí nhưng vẫn có những mục bệnh nhân phải tự chi trả và giải thích điều này thì được phả vào mặt: “Chúng mày nhốt tao ở đây bây giờ còn dám mở miệng đòi tiền à?”

Dẫu biết thế nhưng anh chị em chúng tôi vẫn tin rằng đây chỉ là những hạt sạn rất nhỏ trong vô vàn yêu thương mà các bệnh nhân, đồng nghiệp, lãnh đạo và đặc biệt là rất nhiều cá nhân, tổ chức đã luôn yêu thương, đồng hành, ủng hộ chúng tôi với nhiều nghĩa cử cao đẹp trong những ngày vừa qua.

Hôm nay nắng lên rực rỡ rồi và chúng tôi vẫn tin chặng đường chúng tôi đang đi sẽ luôn rực rỡ như vậy!

Share: Trần Hải Ninh