Giám đốc Quản lý thuyền viên của Việt Nhật, cố gắng nuốt nước mắt vào lòng khi phát biểu

Xin các bạn hãy nhìn kỹ tấm ảnh người phụ nữ đang phát biểu tại hội nghị TK năm 2020 của Cty Vận tải biển Việt Nhật thuộc TCty Vận tải biển Dầu khí ( PV Trans)…

Việt Nhật, năm 2020 đã thực hiện vượt tất cả các chỉ tiêu kinh doanh vận tải, thậm chí, doanh thu còn đạt đến 133%. Đáng chu ý là trong gần nửa triệu tấn hàng hóa mà họ đã vận chuyển thì có hơn 300 ngàn tấn là của nước ngoài…Việt Nhật đã có đóng góp quan trọng vào con số lợi nhuận trước thuế của PV Trans là 810 tỷ đồng. Và đưa PV Trans trở thành doanh nghiệp số 1 trong top 10 doanh nghiệp Logistic của VN.

Chị đang cố để không bật khóc.

Chị đang cố gắng nuốt nước mắt vào lòng…

Chị là Nguyễn Hồng Thúy, Giám đốc Quản lý thuyền viên của Việt Nhật… Chị đã 15 năm làm công việc này. Nhưng đây là lần đầu tiên chị rơi nước mắt trên diễn đàn Hội nghị.

Chị khóc khi kể về tình cảnh của hàng trăm thuyền viên trên 31 con tàu của công ty đang lang thang trên khắp các đại dương – Hầu hết các thuyền viên đã hơn 1 năm rồi không được về nhà, cá biệt có một số thuyền viên 2 năm chưa được thay ca.

Toàn công ty đã có 5 thuyền viên bị hủy đám cưới, 6 thuyền viên có cha mẹ mất nhưng không thể về chịu tang…gần 100 thuyền viên có gia đình bị thiệt hại nặng nề trung đợt lũ lụt vừa qua, nhiều gia đình khốn khó vì ốm đau, bệnh tật

Sở dĩ có tình trạng như vậy là vì dịch bệnh…Nhiều quốc gia cấm không cho thủy thủ lên bờ? Rồi lên được cảng thì không có máy bay về nước. Còn ở trong nước, muốn đi sang thay ca cho anh em cũng không thể đi được…Và khủng khiếp hơn nữa là họ ” không biết lúc nào về nhà được”.

Xin các bạn hãy tưởng tượng cuộc sống của một người suốt hai năm chỉ lênh đênh trên biển, sống với sắt, thép, dầu, mỡ, với không gian chật hẹp của cabin…Phải là những người có thần kinh thép mới chịu đựng nổi.

Trong tình cảnh ấy, đã có người bị sang chấn tâm lý, đã có người bỏ việc, đã có người làm đơn xin chuyển? Đã có những lời trách cứ, than vãn…Nhưng biết làm thế nào được. Lãnh đạo công ty thì cũng có ăn ngon, ngủ yên đâu khi hiểu rõ tình cảnh đến cùng cực của thuyền viên. Và nguồn an ủi lớn nhất với thuyền viên và gia đình là sự chia sẻ, động viên của công đoàn và lãnh đạo.

Tôi chưa từng thấy một sự thực nào khắc nghiệt hơn thế. Xin ngả mũ kính chào những bộ thần kinh thép.

Bài viết liên quan