Học sinh phi lên bảng tát thẳng mặt giáo viên, vì đâu nên nỗi?

Clip ngắn thôi, cháu học sinh choai choai ngồi cuối lớp. Hô lớn: “DKM trả tao!”. Rồi xông lên bục giảng, lấy cái điện thoại bị cô giáo tịch thu trên bàn. Và không quên đặt bàn tay lên mặt cô: nhanh, mạnh, dứt khoát.

Cú tát thẳng vào mặt cô giáo đang đứng trên bục giảng, trước tiếng hô lớn ủ ôi của các bạn. Tôi xem mà còn phải tua lại xem có phải là nó đang diễn không.

Nhưng clip là thật. Cô giáo đứng lặng trong bất lực là thật. Cả sự hỗn hào, xấc láo cũng là thật. Cái tát của cháu học sinh này là cú tát vào cách giáo dục quá chú trọng đến những thứ cao xa, vời vợi, hô hào khẩu hiệu cùng thành tích hơn là lễ nghĩa cơ bản của thầy trò!

Giáo dục có lỗi nhưng cha mẹ cháu bé không thể vô can và người lớn chúng ta cũng có phần trách nhiệm. Đừng cứ mãi bảo ban hay ru ngủ nhau rằng ôi giào đó chỉ là cá biệt, bộc phát hoặc có gì đâu mà to chuyện!

Cứ xuề xòa, xuê xoa và chữa mãi những nỗi đau bằng kiểu xức dầu cù là như thế thì phẩm giá giáo viên cùng giá trị của giáo dục sẽ còn bị hạ thấp hơn nữa.

Một thời gian dài chúng ta nói về những thứ đao to búa lớn như triết lý giáo dục, giáo dục khai phóng, giáo dục là con người chứ không phải trận đánh lớn…

Nhưng bạo lực học đường mà gần nhất là phụ huynh đánh thầy cô và giờ là trò tát cô là điều rất khó chấp nhận. Dù có lý tưởng, triết lý đến đâu thì rõ ràng, gần đây, sự thiếu tôn nghiêm trong giáo dục đang trở nên nghiêm trọng.

Mà môi trường học đường thiếu tôn nghiêm thì dù có chí hướng tột bậc đến đâu, những thứ đạt được là vớ vẩn!

Tôi không muốn bi kịch hay trầm trọng hóa một cái tát nhưng tôi cảm thấy quá rát trên mặt khi nghe tiếng chửi tục kèm cú giáng thẳng tay vào mặt cái nghề vốn được coi là cao quý trong xã hội.