Nóng: Nhà thơ Trần Đăng Khoa được chi 15 tỉ trong vụ tố ông Võ Hoàng Yên?

Tôi đang ở Thành phố Hồ Chí Minh trong chuyến công tác phía Nam thì nghe tin có cuộc tiếp xúc với báo chí và truyền thông của vợ chồng ông Dũng bà Hằng về vụ kiện ông Võ Hoàng Yên. Tôi đến dự ngay, vì từ Sài Gòn đến Bình Dương cũng chỉ có 60 km thôi.

Tôi không quen biết ông Dũng bà Hằng mà cũng không phải bạn ông Yên. Nhưng rôi rất quý ông Yên. Quý và bái phục nữa. Tôi đã xem hàng trăm buổi chữa ʙệɴʜ của ông Yên trên mạng, cả ở trong nước và ngoài nước. Có ông tây, bà đầm từng là bác sĩ danh tiếng còn phải đến nhờ ông ấy bấm huyệt.

Rồi lại còn có người ʙạɪ ʟɪệᴛ ʙẩᴍ sɪɴʜ, ʜᴀʏ ʙị ᴛʀúɴɢ ɢɪó, khi đến ông Yên phải ɴằᴍ ᴛʀêɴ ᴄáɴɢ, ʙốɴ ɴɢườɪ ᴋʜɪêɴɢ. Thế mà rồi ông khám và chữa trị chỉ chớp nhoáng mấy phút. Chỉ ᴅᴀʏ ʜᴜʏệᴛ, đấᴍ đấᴍ xᴏᴀ xᴏᴀ ʀồɪ ᴠỗ ʙôᴍ ʙốᴘ vào chân mấy cái, thế mà đứng dậy đi nhoay nhoáy ngay được, lại còn ᴠáᴄ ʟᴜôɴ ᴄả ᴄáɪ ᴄáɴɢ ᴛᴀɴʜ ᴛáᴄʜ ra về. Thế thì đúng là Thần Y, Thánh Y rồi chứ còn gì.

Xưa nay, khi bàn đến các bác sĩ lỗi lạc, đặc biệt là các thầy тнυố¢ đông y, có tài bấm huyệt, châm cứu, người thường nhắc đến bác sĩ Nguyễn Tài Thu. Đấy là chuyện gia hàng đầu của ngành châm cứu bấm huyệt, mà phải hàng trăm năm, thậm chí mấy trăm năm may lắm mới có một người. Vậy mà bác Nguyễn Tài Thu cũng chẳng có được phép màu như thế.

Tôi chưa phải tuổi quá cao, nhưng đã mang đầy đủ các ᴄăɴ ʙệɴʜ ɴᴀɴ ɢɪảɪ ᴄủᴀ ᴍộᴛ ʟãᴏ ɢɪà sắᴘ ᴄʜếᴛ. Vì thế, tôi có mưu đồ rất thực dụng, là tìm gặp Thần Y, nhờ ông ᴛʀị ʙệɴʜ. Và nếu có hiệu quả thật, tôi sẽ đưa bố vợ tôi đến nhờ vả ông Thần. Bố tôi m.ấ.t ở tuổi 93. Mẹ tôi cũng vừa ra đi ở tuổi 102. Bố vợ tôi mới có 80, tuổi thì chưa phải quá cao, nhưng đã bị ʙạɪ ʟɪệᴛ, đi lại rất vất vả. Vì thế mà tôi rất quan tâm đến lĩnh vực này.

Bây giờ qua bà Hằng, mọi người mới ᴛá ʜỏᴀ. Hóa ra ông Yên chẳng chữa được ai cả. Mới hay, những điều kỳ diệu ta xem, những bài báo thú vị ta đọc, chỉ là ᴛʀò ʙịᴘ. Tôi thực sự ᴄʜᴏáɴɢ ᴠáɴɢ. Sự thật phũ phàng quá. Mà tôi tin bà Hằng. Bởi không thấy có ai ᴘʜảɴ ʙáᴄ lại bà về việc chữa ʙệɴʜ của ông Yên. Hàng ngàn b.ệ.n.h nhân được ông chữa đâu rồi? Chỉ cần một, hai người trong số họ x.á.c nhận là họ đã khỏi ʙạɪ ʟɪệᴛ, ᴋʜỏɪ ᴄâᴍ đɪếᴄ hay khỏi bất cứ một căn ʙệɴʜ nào đó mà ông Yên đã chữa, thì mọi lời ᴛố ᴄáᴏ của bà Hằng sẽ thành vô nghĩa.

“Nhưng không thấy ai lên tiếng.”

Họ chỉ ᴛố ᴄáᴏ ông thôi. Bà Bùi thị Xuân Lộc ở Mỹ cho biết, con trai bà là anh Huỳnh Quốc Cường đã ᴄʜếᴛ ngay tại chỗ khi ông Yên chữa. Ngay trong khán phòng buổi họp báo cũng đã có một nữ nhà báo, làm công tác truyền thông, đã nói rằng, ai muốn biết ông Yên chữa b.ệ.n.h thế nào thì cứ gặp chị. Cứ như lời chị thì gặp ông Yên rất khó. Vì phải qua rất nhiều khâu. Tốn rất nhiều tiền. Bản thân chị cũng đã phải m.ấ.t đến mấy trăm triệu rồi mà ʙệɴʜ của người thân chị vẫn chẳng đâu vào đâu.

Ngay ông anh vợ họ ông Yên cũng lên tiếng, muốn được ᴛʜáᴄʜ đấᴜ với ông Yên xem ai mới thực sự là người chữa được ʙệɴʜ. Ông ấy cũng là một lương y. Và còn rất nhiều, rất nhiều chuyện nữa…

– Trên mạng xã hội, có người bảo, ông vào Bình Dương là một sai lầm. Lại có ý kiến bảo, chắc vợ chồng Dũng Hằng phải chi cho ông tiền tỷ để ông bênh vực họ…

– Đấy là chuyện nhảm nhí. Tôi không quan tâm đến những lời thị phi ấy. Ai chơi với TĐK, hiểu TĐK thì sẽ biết ngay đó là điều đơm đặt. Nên tôi chẳng ngại. Tôi đâu phải chỉ viết văn, làm thơ. Tôi còn là một nhà báo với hàng vạn trang báo rồi. Nhà báo thì phải có mặt ở những điểm nóng của xã hội, vì đời sống của dân chứ. Nếu muốn an toàn, hay là kẻ cơ hội để lên cấp lên chức hay gì gì đó, tôi sẽ không bao giờ lao vào những vùng ɴʜạʏ ᴄảᴍ.

Thậm chí làm điều có ích cho cộng đồng, mà gặp ɴɢᴜʏ ʜɪểᴍ đếɴ ᴛíɴʜ ᴍạɴɢ, tôi cũng chẳng sợ. Ở cái tuổi như tôi, ᴄʜếᴛ cũng được rồi. Tôi cũng không bao giờ bẻ cong ngòi bút vì đồng tiền. Có người còn rút tít, ông Trần Đăng Khoa bay vào Bình Dương để khuyên ông bà Dũng Hằng đòi lại tiền. Đó cũng là chuyện nhảm nhí. Các nhà doanh nghiệp rất giỏi làm ra đồng tiền và họ cũng rất giỏi trong cách tiêu tiền.

Ông bà Dũng Hằng cũng là người như vậy, nên chẳng cần ai khuyên nhủ. Tôi chẳng tài cán gì, nhưng cũng không không làm những việc dở hơi như thế. Tôi chỉ quan tâm mỗi việc: Ông Yên có thực sự chữa được b.ệ.n.h không. Thực tình trong vụ việc này, ông Dũng đã bỏ cuộc, dừng lại, không muốn mệt mỏi nữa, nhưng bà Hằng thì “chơi đến cùng”.

“Chơi đến cùng” không phải vì tiền.”

Ông bà sẵn sàng để lại toàn bộ số tiền cho ông Yên, để ông có cơ hội ᴄʜᴜộᴄ ᴛộɪ ʟỗɪ và trả lại tiền cho những nguòi mà ông đã ʟừᴀ đảᴏ. Tôi k.i.n.h h.o.à.n.g giá rất cao ông bà đã có những ứng x,ử đẹp, đã phơi ra ánh sáng một sự thật, giúp những người dân nghèo, bất hạnh không còn bị ʟừᴀ đảᴏ nữa.

Tôi chỉ đề nghị ông bà ɢɪáᴍ sáᴛ để những đồng tiền của ông bà đến được đúng địa chỉ là những người ʙấᴛ ʜạɴʜ ʙị ʟừᴀ, chứ không phải khuyên ông bà đòi lại tiền. 250 tỷ không phải là số tiền nhỏ. Ông bà có thể xây được bao nhiêu b.ệ.n.h viện cho dân, hoặc giúp được hàng ngàn người dân giảm nghèo, xóa đói.…

Cũng có người bảo trước đây ông Dũng, bà Hằng ca ngợi ông Yên như trời bây giờ lại quay lại chửi ông ấy ʟừᴀ đảᴏ?…

Bà Hằng nói, bà sẽ “chơi tới cùng” không phải nhằm mục đích thu lại toàn bộ số tiền bà đã đưa cho ông Yên, mà chỉ phơi sự thật để những người dân ʙấᴛ ʜạɴʜ, đặc biệt những người ʙệɴʜ ᴛậᴛ khỏi ảo tưởng, đừng tìm đến Thần Y, mà thực chất chỉ là một gã lang băm ʟừᴀ đảᴏ để rồi lại ᴛɪềɴ ᴍấᴛ ᴛậᴛ ᴍᴀɴɢ.

Còn về phần mình, tôi rất mong Bộ Công an và Bộ Y tế sớm vào cuộc. Cần phải kiểm tra và x.á.c minh xem khả năng thật của ông Yên đến đâu. Nếu ông ấy có khả năng ᴄʜữᴀ ʙệɴʜ thật như những gì ta đã được xem, thì ᴍɪɴʜ ᴏᴀɴ cho ông ấy và tạo điều kiện cho ông ấy làm phúc. Còn nếu không thì phải x,ử ʟý ɴɢʜɪêᴍ ᴋʜắᴄ để ᴛʀáɴʜ ᴛᴀɪ ʜọᴀ cho dân.

Chính vợ chồng ông Dũng bà Hằng cũng nói rằng, hiện nay, ông bà đang nuôi 120 cháu ᴄâᴍ đɪếᴄ ở tỉnh Bình Dương, nếu ông Yên chữa được các cháu khỏi ʙệɴʜ, chứ không phải như trên mạng, ông ấy dùng “chân gỗ” để quay phim quảng bá lừa người, nếu ông ấy chữa được các cháu thật, ông bà không những không đòi số tiền 250 tỷ mà còn tặng cho ông Yên thêm cả một nửa gia tài không lồ mà ông bà đang có. Liệu ông Yên có giám “chơi” không?

Tôi k.i.n.h h.o.à.n.g giá cao ông bà Dũng Hằng cũng là vì thế. Tôi là một nhà báo. Thế thôi..

Cám ơn ông

Bài viết liên quan