Ông Đoàn Ngọc Hải: Tôi lái xe cứu thương có thể chết bất kỳ lúc nào nên muốn lập ‘Quỹ Đồng Bào” giúp càng nhiều người càng tốt

2h58 phút sáng qua, ông Đoàn Ngọc Hải đã chia sẻ về ý tưởng thành lập 1 quỹ giúp bà con vượt qua khó khăn.

Ông viết:

“Trên hành trình 7 tháng qua của tôi ở khắp mọi miền , hải đảo của Tổ quốc . Tôi rong ruổi cùng với “chiếc xe thồ“ 51B-507.44 của mình, tôi đã chứng kiến hàng vạn những mảnh đời bất hạnh ở các vùng rừng núi cao, hẻo lánh, nơi khí hậu khắc nghiệt, đường rất khó đi ng.uy hi.ểm… ,


Nhà nước cũng đã có nhiều chính sách quan tâm đến vùng cao nhưng chưa đủ vì dân số nơi đây không thể kiểm soát nổi (tảo hôn, sinh rất nhiều con…).

Tôi đã nhận thấy tạm thời trước mắt có 4 vấn đề cấp bách cần có sự giúp đỡ ngay của chúng ta đó là:

1/ M.ổ tim cứu sống cho các bệnh nhi dân tộc vùng cao , vùng sâu , vùng xa và hải đảo ( khoảng 50 triệu đồng/1 ca mổ ), rất nhiều cháu đã qua đời vì không có 50 triệu đồng để mổ kịp thời.

2/ Mua sữa , thịt và bánh mì bồi bổ cho các cháu bé vì các cháu quá nhỏ bé và thấp chiều cao ( đa số trưởng thành nam chỉ cao 1m58 , nữ chỉ cao 1m45 )và mua sữa cho các bệnh nhân nghèo.

3/ Xây nhà tình thương cho đồng bào nghèo vùng cao, vùng sâu , vùng xa và hải đảo.

4/ Khuyến học, đây là một vấn đề cần quan tâm đặc biệt vì đói và rét quá nên các cháu dân tộc vùng cao đã bỏ học rất nhiều để đi nương rẫy, vào rừng kiếm ăn . Và có thể giúp dân một số vấn đề đặc biệt khác nữa.

Phải cần có rất nhiều tiền để giúp các cháu yên tâm học hành, rất nhiều cháu học hết cấp 1 là phải nghỉ học để “giải quyết cái dạ dày“ và giúp bố mẹ ngay cái đã.

Tất cả những điều đó sẽ dẫn đến lạc hậu và nghèo đói kéo dài. Tôi đã chứng rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước khi đi du lịch Tây Bắc và Đông Bắc đều trầm trồ trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ nhưng họ cũng phải rơi lệ khi chứng kiến cảnh các cháu đói rét.

Anh Trần Quang Minh một người bạn thân thiết của tôi ở Mèo Vạc đã kể với tôi rằng, anh ấy thấy đang trong giờ học mà các cháu nhỏ người H’Mông lang thang ngoài đường. Anh ấy có hỏi sao các cháu không đi học? Các cháu trả lời: Cháu đói quá không thể học nổi (xôi và bánh mì thịt trước cổng trường chỉ có 5 ngàn đồng một phần).

Trước tình hình như vậy, trước những yêu cầu chính đáng của rất nhiều bạn trẻ và đặc biệt là ý kiến của 1 thượng tướng quân đội , 2 đại biểu quốc hội có tâm huyết , 1 đại tá QK7 và những người bạn thân thiết góp ý với tôi. Tôi đã đi đến quyết định thành lập quĩ , tôi tạm gọi là quĩ “ VÌ ĐỒNG BÀO “.

9giờ30 phút sáng hôm qua tôi đã đến nhà anh Lê Thanh Hải để lấy lại tờ di chúc và sổ tiết kiệm 3 tỉ đồng, tâm nguyện của tôi trước đây chỉ muốn gói gọn 3 tỉ đồng gửi ngân hàng lấy tiền lãi để mua sữa cho các cháu và bệnh nhân ở miền trung suốt đời và bản thân tôi không muốn giữ số tiền 3 tỉ đồng này vì rất ngại có thể tranh chấp sẽ xảy ra sau khi tôi chết nên tôi đã di chúc cho anh Lê Thanh Hải cư ngụ ở 66 Việt Hưng, quận Long Biên, Hà Nội quản lý.

Anh Lê Thanh Hải đã thống nhất vui vẻ giao trả lại cho tôi di chúc và sổ tiết kiệm 3 tỉ đồng (thủ tục thu hồi di chúc sẽ được lập tại phòng công chứng số 7 TPHCM do công chứng viên Hoàng Mạnh Thắng lập) để tôi chuyển mục đích to lớn hơn cho việc mở tài khoản tiến đến thành lập quĩ “ VÌ ĐỒNG BÀO”.

Số tiền 3tỉ đồng mà tôi có được từ việc tặng cho anh Lê Thanh Hải một chiếc ôtô cổ DAIHATSU năm 1964 mà tôi rất yêu thích và bốn chiếc áo bóng đá có tất cả các tuyển thủ bóng đá Việt Nam ký tặng, trong đó bác sĩ Nguyen Lan Hieu , giám đốc bệnh viện đại học y Hà Nội góp một chiếc. 3 cái áo còn lại là của Thủ môn Trần Mình Quang và các tuyển thủ nổi tiếng tặng tôi.

Kế hoạch của tôi sắp tới sẽ là: Công khai mở tài khoản tên Đoàn Ngọc Hải để tất cả mọi người trong và ngoài nước đóng góp giúp người nghèo một cách dễ dàng.

Tất cả các khoản chi giúp người nghèo theo 4 tiêu chí trên đều phải được chuyển khoản, tuyệt đối tôi không được tự ký rút tiền mặt, tôi sẽ có một bản cam kết với phía ngân hàng về vấn đề này để nếu tôi vi phạm thì ngân hàng có quyền không cho tôi giải ngân và họ có quyền thông báo trên các phương tiện truyền thông về sự vi phạm cam kết của tôi (gian lận).

Tất cả số liệu thu chi tiền mặt đều phải chuyển khoản, các dữ liệu tại ngân hàng sẽ quản lý chặt chẽ 100% không thể mập mờ, gian lận và thất thoát.

QUĨ ĐỒNG BÀO sẽ hoạt động mãi mãi, sẽ rút khoản tiền lãi để phục vụ 4 tiêu chí trên.

Khi quĩ đã lớn mạnh có thể rút tiền gốc để cứu người . Sau khi “ QUĨ ĐỒNG BÀO “đã lớn mạnh và hoạt động hiệu quả thì tôi sẽ lập di chúc cho 3 tổ chức tôn giáo đó là: PHẬT GIÁO , CÔNG GIÁO , HỒI GIÁO và các tổ chức tôn giáo khác được nhà nước cho phép hoạt động để các tổ chức tôn giáo tiếp tục hoạt động theo 4 tiêu chí trên hiệu quả và chuyên nghiệp hơn.
Tôi làm nghề lái xe cứu thương cũng rất nguy hiểm, có thể tai nạn giao thông và các tai nạn khác…. chết bất cứ lúc nào nên việc nhanh chóng di chúc “QUĨ ĐỒNG BÀO“ cho ba tổ chức tôn giáo trên và các tổ chức tôn giáo khác là rất phù hợp.

Sau khi “ QUĨ ĐỒNG BÀO “đã hoạt động, bản thân tôi vẫn tiếp tục lái xe cứu thương chở bệnh nhi về quê miễn phí, mỗi cháu xuống xe sẽ được gia đình tôi tặng 1 triệu đồng như trước đây (không lấy QUĨ VÌ ĐỒNG BÀO ).

Tôi sẽ nhận quảng cáo trên thân xe cứu thương, sẽ đi làm bồi bàn, xách cặp và lái xe cho các giám đốc doanh nghiệp tư nhân, dự các lễ khai trương của họ…

Mục đích của tôi là kiếm thật nhiều tiền từ những công việc trên để bổ sung vào “QUĨ VÌ ĐỒNG BÀO“.

Mỗi người một tay, người nghèo sẽ bớt khổ, chúng ta sẽ góp phần vào sự phát triển của đất nước.

Trân trọng cảm ơn sự đóng góp của tất cả mọi người.

Kính chào thân ái và quyết thắng!

Đoàn Ngọc Hải

(Hết trích dẫn)

Bài viết liên quan