Trump đã trở lại và…

Donald Trump bước lên sân khấu của Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ (CPAC) ngày 28 tháng 2 năm 2021, và hỏi :

“Chào MAGA, các bạn có nhớ tôi không?”

Ông đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt, những tiếng hô vang từ đám đông đội mũ MAGA và mang theo cờ yêu nước.

Trump hỏi tiếp :

“Một tổng thống của Đảng Cộng hòa sẽ chiến thắng và trở lại Nhà Trắng, tôi tự hỏi đó sẽ là ai ?”

Ông nói tiếp : “Phong trào của những người yêu nước Mỹ chăm chỉ của chúng tôi chỉ mới bắt đầu và cuối cùng, chúng tôi sẽ giành chiến thắng. Trong bốn năm tới, những người Cộng hòa dũng cảm trong căn phòng này sẽ là trọng tâm của nỗ lực chống lại những người Dân chủ cấp tiến, các phương tiện truyền thông giả mạo và văn hóa hủy bỏ độc hại của họ.”

Không cần phải tường thuật thêm, các nhà quan sát chính trị nhận xét Donald Trump đã trở lại sân khấu chính trị và cải tổ phong trào MAGA của mình thành một nỗ lực chống đối quyết liệt lại Nhà Trắng Biden và Quốc hội do đảng Dân chủ điều hành đang biến “Nước Mỹ trước nhất” thành “Nước Mỹ sau cùng”

Cuộc thăm dò cho thấy 68% muốn Trump ra tranh cử nhưng ông không xác nhận cũng như phủ nhận. Trump có làm Tổng thống nữa hay không không quan trọng bằng tinh thần Cộng hòa của người Mỹ có được duy trì hay không, tinh thần mà Trump là người tiêu biểu nhất.

Trump được so sánh với Tổng thống Andrew Jackson, người cũng được so sánh với Tổng thống Washington, một người giữ cho mô hình Liên bang không bị tan rã, một người giữ cho nền Cộng hòa đứng vững khi những kẻ được gọi là “vô hiệu hóa Hiến pháp” tấn công.

Tổng thống Jefferson từng nói:

“Trong chính quyền của chúng ta, đối tượng duy nhất và có lẽ cũng không phải đối tượng chính yếu mà tôi băn khoăn lo lắng ấy là vấn đề về quyền hành pháp. Hiện thời và trong nhiều năm nữa, bạo quyền của lập pháp vẫn là nguy cơ đáng sợ hơn cả. Rồi tiếp đó đến lượt nguy cơ bạo hành của ngành hành pháp, nhưng việc đó sẽ xảy ra ở một giai đoạn lùi về sau nhiều nữa.”

Hết trích.

Lập pháp lộng quyền đã thấy trong nhiệm kỳ đầu của Donald Trump, khi mà Quốc hội bất chấp hiến pháp đã miệt mài chống lại Tổng thống bằng những vụ kiện và luận tội săn phù thuỷ vi hiến trắng trợn. Bây giờ đến lượt cả hành pháp cũng lộng hành khi Nhà Trắng vào tay Joe Biden.

Tocqueville từng nói về TT Jefferson : “Ông như một vị Thánh Tông đồ mạnh mẽ nhất mà nền dân trị từng có”

Còn TT Andrew Jackson? Tocqueville miêu tả :

“Ở châu Âu, một vài người, dựa trên ảnh hưởng có thể có của Tổng thống Jackson trong công việc điều hành đất nước, đã có một cách nghĩ khiến cho những ai theo dõi sự vụ tại chỗ thấy là họ suy nghĩ khá ngông cuồng.

Người ta đồn nhau rằng tướng Jackson đã đánh thắng nhiều trận, rằng đó là một con người quả quyết, rằng tính cách và thói quen của con người ấy là ưa dùng sức mạnh, là con người thèm khát quyền lực và có thị hiếu của kẻ chuyên chế. Tất cả những điều ấy đều có thể đúng, nhưng các hệ quả rút ra từ các chân lý ấy thì lại là những sai lầm lớn.

Người ta hình dung tướng Jackson muốn lập ra ở Hoa Kì nền độc tài riêng của ông, rằng ông định đem tinh thần quân sự trị vì nơi đó và nới rộng chính quyền trung ương đến mức độ nguy hiểm cho các quyền tự do của địa phương. Ở nước Mỹ, cái thời cho người ta làm những điều như thế vẫn chưa thấy. Nếu Jackson thật sự định thống trị theo cách đó, chắc chắn ông ta đã để tuột vị trí chính trị và tự gây nguy hại cho cả cuộc đời ông rồi. Vì thế mà ông ta chẳng đến nỗi dại dột đến mức định làm thử.

Còn xa mới là người định nới rộng quyền lực trung ương, ngược lại, Tổng thống đương vị là đại diện cho cái phe muốn thu hẹp quyền lực đó theo cách diễn đạt rành mạch nhất và chính xác nhất trong Hiến pháp, không chấp nhận một cách diễn giải Hiến pháp nào khả dĩ có lợi cho chính quyền Liên bang. Còn xa mới tỏ ra là người đi đầu trong công cuộc tập trung hoá quyền lực, Jackson là tác nhân của những ganh ghét mang tính địa phương…

Jackson thực chất là tên nô lệ của phe đa số, ông theo đuổi họ trong ý nguyện, trong ước vọng, trong những bản năng nửa kín nửa hở, hoặc như thể ông đoán biết được họ và chạy vội lên đứng dẫn đầu bọn họ.

Bất cứ khi nào chính quyền các bang xô xát với chính quyền Liên bang, hiếm khi ta thấy ông Tổng thống lại không là người đầu tiên hồ nghi về quyền của mình. Ông hầu như bao giờ cũng tỏ ra tôn trọng ngành lập pháp. Khi có chuyện giải thích về phạm vi quyền lực Liên bang, đôi khi như thể ông chống lại chính mình, ông thu nhỏ con người mình lại, ông kéo mạng che mặt, ông lẩn tránh. Hoàn toàn không phải vì ông yếu kém hoặc vì ông là kẻ thù của Liên bang. Khi phe đa số tuyên bố chống lại những tham vọng của những nhà vô hiệu hoá (Hiến pháp), ta thấy ông đứng hàng đầu phe đa số, ông phát biểu sáng sủa và quyết liệt các học thuyết phe đa số đang dùng và là người đầu tiên kêu gọi dùng vũ lực…

Sau khi cúi mình xuống như vậy trước phe đa số để được họ sủng ái, tướng Jackson đứng ngay dậy. Ông bước thẳng tới những mục tiêu chính phe đa số đang đeo đuổi, hoặc những mục tiêu họ không ghen tuông nhòm ngó, và ông lật nhào mọi trở ngại trên đường ông đi. Mạnh vì được sự ủng hộ mà các vị tiền nhiệm chẳng ông nào có, ông xéo kẻ thù cá nhân dưới chân mình bất kể bắt gặp chúng ở chỗ nào, làm mọi việc tronghoàn cảnh dễ dàng như chưa từng Tổng thống nào có được. Ông chịu trách nhiệm riêng khi đề ra các biện pháp mà trước ông chưa Tổng thống nào dám làm. Cũng có khi xảy ra chuyện ông coi chế độ đang đại diện một cách khinh bỉ gần như là xúc phạm”

Hết trích.

Quả vậy, đúng là tính cách Trump, nên phe thổ tả lo sợ là phải.

FB Ngô Nhật Đăng

Từ khóa: ,
Bài viết liên quan